Những Gì Còn Lại

Năm 1977, khi mình đang tiếp tục học lớp 12 ở trường Phan Châu Trinh ĐN thì Trương thị Thu Nguyệt đã vì hoàn cảnh mà bỏ học từ những ngày đầu sau tháng 3 năm 1975. Đi lao động trong một chương trình “Làm Đẹp Quê Hương” do phường tổ chức, Thu Nguyệt đã gặp và quen biết với một anh cùng đơn vị. Không bao lâu sau Thu Nguyệt lập gia đình và vì không có hộ khẩu ở Đà Nẵng, anh chị đã ghi danh đi lập nghiệp nơi vùng kinh tế mơí, tận Đak Krong, Đắc Lắc một vùng Tây nguyên xa lắc xa lơ.

Thuở đó mình tuy được tiếp tục cắp sách đến trường nhưng tình hình khó khăn chung của đất nước, kinh tế khó khăn, đi lại cũng không được tự do thoải mái nên hai đứa thường tâm sự, gặp gỡ nhau qua những dòng thư. Mình thường kể cho Thu Nguyệt nghe về những ngày tháng may mắn còn lại trong đời học sinh. Thu Nguyệt thì tâm sự về những gian nan buổi đầu lâp nghiệp. Đây là một trong những lá thư của Thu Nguyệt mà mình còn giữ lại. Tính ra cũng đã hơn 30 năm trôi qua vậy mà khi đọc lại mình vẫn còn xúc động.

Thuở ấy phương tiện đi lại lẫn thông tin còn nghèo nàn lắm, Nguyệt mới lập gia đình còn lận đận với cơm áo, mình thì chưa rời ghế nhà trường, vậy mà hai đứa vẫn không dứt liên lạc. Khoảng thời gian 30 năm trôi qua, biết bao thay đổi trong đời song song với sự tiến bộ của khoa học viễn thông, chuyện liên lạc nhau trở thành nhanh chóng và đơn giản hơn, vậy sao chúng ta để cho thời gian làm mờ đi những tình thân thuở xưa? Xin chia sẻ cùng các bạn.

Khuê Ngọc Điền ngày 19 tháng 11 năm 1977
Anh Trinh dấu yêu,

Đọc một hơi hết 4 trang thư dài của mi ta sướng ghê nhỏ ạ! Và đọc lại lần thứ hai thì hồn ta bổng rưng rưng, muốn khóc thôi. Lá thư mi có tác động thật mạnh khiến ta sau khi đọc chỉ muốn nằm yên một mình trong bóng tối, gạt bỏ hết hiện tại xung quanh để thả hồn về ngày xưa đó. Trinh ơi, xót xa nhiều và nuối tiếc cũng nhiều. Những dòng thư của mi cuốn ta về một ngày nào xa xưa thật thần tiên, khiến ta chơi vơi trong dĩ vãng tuyệt vời đó, khiến ta nhớ đến quắt quay. Ta thật tình ghen với diễm phúc của mi đó.

Ta bây giờ thật tình thấm thía thế nào là hoa mộng của đời học sinh. Thư mi nhắc ta mới nhớ – ừ, mình cũng đã từng ưu tư, lo lắng thế nào trong kỳ thi, mình cũng vừa học, vừa chơi như thế nào trong những ngày đó. Nếu không có…ôi chữ NẾU thật phủ phàng – bây giờ ta chắc cũng cùng tâm trạng nữ sinh lớp 12 như mi rồi nhỉ? Trinh ơi, mi hạnh phúc ghê, ta biết mi đang yêu đời lắm lắm và ta luôn hy vọng, câù chúc cho mi đạt thành ước nguyện tốt nghiệp cấp 3, trở thành cô giáo như mi mong ước. Cả những chuyện tình thật dễ thương của mi nữa.

Bây giờ ta nói về ta nhé! Ta thì chẳng thơ mộng cũng chẳng phè cánh nhạn như mi đâu. Rất là lộn xộn, ba kềm … bảy búa … chín cà lê. Nhưng chắc là ngày 17 tháng 2 này ta sẽ thật sự rời Khuê Ngọc Điền để sang sống cùng anh Giáo – ổng đã đăng ký hộ khẩu cho ta ở đó – nơi ấy là vùng rừng cây, ở gần hai buôn người dân tộc, chỉ cách Khuê Ngọc Điền 12 km. Cách đây mấy hôm, ba má và ta có qua thăm, đi bộ Trinh ạ. Mi thấy ta gồ ghề chưa. Eo ơi, thấy mấy ông dân tộc đóng khố, đi chân không, đen thui mà đứng gần thì khét nắng chi lạ. Ta run ghê gớm. Ừ mà họ hiền và chất phác lắm kia. Ta đã vào nhà sàn, được họ mời ăn xôi nếp với thịt gà, uống rượu cần trong mấy cái ché, vui ghê lắm. Nói chuyện thì phải bỏ mất dấu họ mới hiểu …“That la buon qua phai khong Trinh”. Ừ, buồn ghê mi ơi, đời ta vậy là đóng đô ở đây rồi. Tương lai dám trở thành người dân tộc mất thôi nhỏ ạ! Buồn cười, mới ngày nào bọn mình: Phương , Liên, mi và ta còn ngây thơ trong cùng một lớp học thế mà bây giờ ta lấy chồng, lại phiêu bạt ở tận Tây Nguyên tít mù rừng núi, biết bao giờ mới gặp lại đây? Trong ta bây giờ bao mơ mộng, mọi ướt át của một “Tê Hát Nguyệt Thi” ngày nào đã bay xa. Mấy tập thơ thời đi học cũng thất lạc rồi khiến ta dường như đoạn tuyệt với quá khứ mi ơi. Bức thư mi vô tình nhắc ta hồi tưởng lại và chắc chắn làm ta ray rức một thời gian không ngắn đó Trinh.

Ở đây bạn bè ta không có ai cả. Tụi nữ thanh niên thì lóc chóc không có học thức và chẳng dễ thương chút nào. Nhìn tụi nó, so sánh với Phương, Liên, Trinh … ơi ta buồn dễ sợ. Phải chi ta vẫn là Nguyệt ngày nào, mỗi giờ nghĩ học đi dạo phố, ăn hàng vơí tụi bay.

Này cô nữ sinh ơi, không hiểu trong thơì gian tới mi có cao lên chút nào không, chứ sao nhìn trong hình thấy mi bé tí tẹo. Ta không tưởng tượng tương lai mi làm sao trở thành một cô giáo với vóc dáng nhỏ xíu này. Mặc dù ta mang ấn tượng mi còn nhỏ nhưng đọc những dòng thư, những mơ ước, tâm sự của mi ta biết rằng Trinh sắp trưởng thành rồi. Chẳng còn là Nguyễn Diệu Yêu Tinh tinh nghịch của lớp 9/4 ngày nào nửa. Mà cũng đúng thôi. Gần 2 năm rồi đó Trinh, ta đã lấy chồng – chỉ còn chờ có cu Tí cu Tèo gì đó thôi – có lẽ vầng trán ta hằn lên vài nếp nhăn và khi nhắc lại chuyện ngày xưa, ta sẽ thả cặp mắt mơ màng, xa xăm lắm.

Ở đây không có gì làm quà cho bọn mi cả. Chỉ có khoai đỏ luộc phơi khô thôi, mà chắc phải đợi khi nào có người quen về ĐN, ta sẽ gởi nhé. Đơn sơ thôi, kinh tế mới mà Trinh! Không biết tháng mấy mi thi nhỉ? Ráng cố gắng nhiều lên Trinh nhé. Giữ lấy niềm tin yêu và hy vọng ấy để đời mi kết toàn bằng nụ cười và hoa tươi. Ta nghĩ mi dễ thương như rứa, học giỏi như rứa, lại có số đào hoa, trong tương lai đời mi sẽ hạnh phúc. Ta hằng mong như thế đó cho người bạn yêu dấu của ta.

Trinh ơi, dạo này chữ nghĩa của ta hắn lạc đi mô mất rồi, ta viết thư cho mi nghe vụng về ghê hỉ. Thông cảm nhé! Thư cho mi khi mùa đông cũng sắp tàn. Lác đác đi vào rừng đã thấy nhiều loài hoa nở ven đường. Không biết ĐN sắp đến Tết còn tấp nập như xưa không? Ta chúc cho mi một năm mới như ý, đạt được những ước mơ và càng ngày càng dễ thương nghe người bạn dấu yêu. Mong những lá thư từ thành phố biển của mi để ta mãi được hình dung về một quãng đời đẹp trong đời mình.

Thương mi nhiều lắm.
Thu Nguyệt

 

Tác giả: Nguyễn Diệu Anh Trinh
* Nguồn: Trương T. Thu Nguyệt lưu giữ và đánh máy.

———————————-

Đà Nẵng 2/9/77
Này nhỏ!

Không biết nhà ngươi đã nhận được thư của ta chưa mà im ru vậy nhỉ? Ít ra thì cũng lên tiếng cho ta rõ là nhà ngươi đang còn ở vùng kinh tế mới chứ, không ta cứ ngỡ nhà ngươi lặn mất tiêu đâu rồi thì sao? Đã nhận được quà Đà Nẵng chưa? Nghe nói vài bữa Ba N về ĐN, nhớ nhắc chú ghé nhà nhỏ Phương để tụi ta gởi thêm quà riêng cho mi nghe!

Buồn ơi là buồn! Thi cử xong xuôi rồi, ngồi khoanh tay chờ giấy báo quá rầu. Lúc trước ta cứ tưởng tượng ngày mình đậu tú tài xong chắc là ”huy hoàng” lắm, không ngờ thực tế phủ phàng thiệt. Ta bây giờ đang sợ nạn ”bảy nghề” quá xá mấu! Hôm trước ta định thi Huế, nhưng rồi không đi được vì không có nội trú. Thế là ta đành đi Quảng Ngãi thi ĐH kinh tế, cũng ba chìm bảy nổi lắm vì học thì học Văn mà đi thi Toán (nói nhỏ thôi kẻo thiên hạ nghe cười pể pụng). Bây giờ ta đang lo nộp đơn thi vào Cao Đẳng Sư Phạm ở ĐN. Mi thấy ta có bon chen không? Hy vọng sau này được làm cô giáo, biết đâu sẽ lên vùng KTM và dạy một lô một lốc lũ cu tí, cu tèo, bé chị, bé em nhà mi cho vui …

Nghe nhỏ Phương nói nhà ngươi cũng tương đối đủ ăn, không còn ”ngày ba bữa vỗ bụng rau bình bịch” như mọi hôm nữa, ta cũng mừng. Nhỏ ạ! Trời sinh voi sinh cỏ, cứ cố gắng rồi sẽ qua tất cả, chớ nếu cứ mất mùa mãi, dân kinh tế mới chết queo hết, thì lấy ai làm nền tảng “xây dựng chủ nghĩa xã hội” đây!!!

Ta và nhỏ Phương mấy bữa ni đi học may ở Ngã Năm, có lẽ học một tháng thôi vì chán lắm. Tụi Ba Tàu dạy câu giờ quá! Nhỏ Phương dạo này đi chơi với ”bồ” lia lịa – bỏ ta mồ côi mồ cút – vì thế đã buồn lại càng buồn thêm. Fiancé of ta ở Đà Lạt kể như giã từ ”anh đi đường anh, tui đường tui”. Có điều đó cũng là một vết son đáng yêu, đáng nhớ of ta. Nhỏ Phương nghe ta tuyên bố ”đá bồ”, cứ chửi ta mất dạy, du côn lia lịa. Nhưng đành vậy, ta không biết phải giải quyết thế nào cho êm đẹp nên đành xa nhau thôi. Ta bây giờ ”lòng trống tay trơn”. Đến lúc này mới thấy tiếc nuối nhưng không níu kéo gì được nữa … Buồn! Có lẽ tình yêu chung cuộc đều buồn như nhau phải không nhỏ? Rất tiếc, nếu có mi ở gần để làm quân sư quạt mo, làm cố vấn tối cao cho ta thì có lẽ không đến nỗi nào … Còn nhỏ Phương thì vẫn rầu rĩ thở than với những cơn ”mad” bất tử, cản không được – mặc dù có ”bồ” kề sát cánh … Ta tuy có buồn chút ít nhưng vẫn mập mạp và trong tương lai chắc còn ”phát triển” hơn.

Lúc trước còn đi học sướng ghê, nhớ mấy ngày học thi ”huy hoàng” mà bây giờ thèm rỏ dãi. Bây chừ ở nhà đã chán, lại nghe bà già ”ca cải lương” ngày hai, ba tuồng, thêm nữa không có đối tượng để chia vui sẻ buồn. Hai, ba, bốn nỗi buồn chồng chất làm ta hết lớn nỗi. Gặp nhỏ Phương cũng chẳng thấy vui gì nên hai đứa cứ chiều chiều đạp xe đạp cà rơ phất phơ ngoài đường và nhớ mi dễ sợ. Nhất là lúc đi ngang quán chè và quán Hải Minh bán đồ chua!

Gởi lời thăm gia đình mi. Nhắc anh Giáo có về ĐN thì đem cho ta: sầu riêng, măng cụt, mít nài … mấy thứ mà anh chàng đã hứa hồi ngày 2/9 năm ngoái – lúc tụi bây vẽ vời tương lai KHM huy hoàng, nhớ không?

Nhớ thư cho ta gấp, chờ mi …
Nguyễn Diệu Anh Ngóng

 

Tác giả: Phan T. Phương
* Nguồn: Trương T. Thu Nguyệt lưu giữ và đánh máy.

———————————-

Đà Nẵng 20/5/77
Nguyệt!

Ta nhận được thư mi khi hôm đó! Đang trông tin mi quá chừng chừng …

Ta vẫn thường, vẫn cơm ăn ngày ba bữa và làm việc tại gia đều đều. Không hiểu là nhà nước phế thải ta hay là ta chưa ý thức được việc mình phải làm nữa đó!

Gia đình ta vẫn bước đều mọi hoạt động. Ba má ta nay già ghê mi ơi, nhưng có vẻ khoẻ mạnh hơn trước vì có lẽ ít lo lắng hơn lúc trước nhiều. Đó là điều đáng mừng Nguyệt hỉ!

Cho ta gởi lời thăm hỏi sức khoẻ Ba Má và mấy nhóc em mi nữa, hỏi thử đã quên Phương chưa nghe! Ừ, đặc biệt là ”Đức lang quân” của mi đó, sao không nghe mi nhắc chi về anh ấy hết rứa! Tất cả đều vui mạnh và lao động tốt hết chứ và không mắc chứng bệnh ”trời cho” như Nguyệt đấy chứ! Vui vẻ và cố gắng vui vẻ lên đi Nguyệt ơi! Nguyệt bây giờ có lẽ cũng mãn nguyện về tinh thần rồi, chỉ còn thiếu thốn về vật chất thôi phải không? Cố gắng sẽ khắc phục được thôi Nguyệt ạ, con người của nước XHCN kia mà, làm trước sẽ hưởng nhiều về sau. Dù đúng hay sai cũng cố gắng tin tưởng để nuôi hy vọng nhiều cho cuộc sống đi Nguyệt ơi!

Còn về phần ta nè … Đang buồn lắm N ơi! Ta hầu như khi nào cũng có chữ ”buồn” đứng đầu cả, số ta là rứa đó rồi.

Ta mới đi lao động ở Ba Viên một tháng rưởi về đây, ta về hôm 17/5 vừa rồi đó. Đi thấy lâu kinh khủng, lên trên nớ nhớ ơi là nhớ, nhớ đủ thứ hết, buồn khóc mãi thôi. Mi biết không, trên nớ ai cũng gọi ta là C nước cả đó vì cùng trong một nhóm có 100 người và bầu ra một C trưởng, C phó, C rẫy và ta là C … ”nước mắt”, oai không? Đôi khi ta cũng không hiểu là ta buồn ở điểm nào nữa, nhưng tại sao nước mắt cứ chực sẵn nơi mắt rồi rơi xuống. Đây là ”thành tích” của ta trong một tháng rưởi lao động về đó.

Khi ta về đến nhà mi biết không, ta mang về theo tay vài đoá hoa Liên Xô, huy hoàng không nào? Nản thật nhỉ?

Còn hỏi về đối tượng của ta ấy à! Ôi thôi đừng hỏi nữa nghe, đáng ghét lắm. Ngay cả ta đôi khi cũng cảm thấy ghét ta nữa nè. Tại sao ta không giữ vững được lập trường của mình, ta không thể nào giải quyết được chi về vấn đề tình cảm của mình. Nhưng không thể gọi là Phương này ”ba lăng nhăng” đâu nghe! Rất là nghiêm túc, khó mà hỏi được Phương tiếng ”Ừ” đâu. Nhưng đặc biệt là ta cũng không trả lời tiếng KHÔNG cứng rắn được. Đó là nhược điểm của ta như mi đã biết. Thật là đáng ghét nhưng không biết cách khử trừ nó được, đáng buồn quá N ơi!

Còn về Trinh, Liên thì lâu quá, hai tháng rồi ta mới gặp lại tụi hắn khi sáng ni. Và chừ là bên tay mặt ta có Trinh đang ngồi viết thư cho mi tại nhà ta. Xong hai đứa sẽ đi phố Đà Nẵng vào chiều thứ bảy, nhưng thiếu Nguyệt ”cời” thì sẽ chẳng giống được ngày xưa. N ơi, cố gắng tưởng tượng cũng như ta sẽ tưởng tượng là có mi đi bên tay trái ta trong chiều ni nghe!

Thôi ta ngừng đây, hy vọng nhận được thư Ng dài dài với nhiều tin vui và nhất là phải mạnh khoẻ nhiều …

Bạn mi nè.
Phương
25A Thống Nhất

 

Tác giả: Nguyễn Diệu Anh Trinh
* Nguồn: Trương T. Thu Nguyệt lưu giữ và đánh máy.

———————————-

Sài Gòn tháng năm …

Nguyệt ơi!

Lẽ ra thư ta sẽ đến với N trễ hơn một vài hôm vì còn chờ sang ảnh nữa chứ. Ta sợ Ng rủa ta ”cuội” nên liền tức tốc thư cho Ng ngay đây, kèm theo là tấm hình của ta gỡ trong ”Nhật ký đời tui” ra đó mi. Như thế là thương mi nhất đời rồi nghe. Thế nào? Trông ta cũng rứa rứa thôi, chẳng khác gì mấy phải không nhỏ? Chụp trước ngày vào Sài Gòn đó. Hôm nay thì hình như gầy hơn, xanh hơn và xơ xác hơn một tí. Thê thảm chưa? Ta vừa đi Cần Thơ về đây. Đọc một hơi lá thư dài lê thê của Ng, bao nhiêu mệt mỏi chợt tan biến.

Hôm nay thì chắc Ng đã ra BMT để ”làm ziệc” lại rồi phải không? Chuyên viên nhặt cafe rơi? Ta chẳng ngạc nhiên gì khi nghe Ng kể về việc đó. Mới nghe thì thấy thê lương thật nhưng kể cũng nhàn … Và trong những lúc tẩn mẩn ngồi lượm từng hạt cafe rơi đó, Ng có nghĩ gì đến ta không nhỉ? Ta đang tưởng tượng Ng nặng nề mang bầu đi đi, lại lại mà tức cười quá! Nhớ mới ngày nào Tê Hát Nguyệt Thi còn dấu cuốn truyện ”Thiếu Nhi, Thằng Bờm”, để đọc lén trong giờ thầy ”Hột” mà bây giờ lại sắp có người gọi bằng Mẹ rồi, vui ghê!

Lâu quá, chẳng có thư Phương và K Liên. Ta cũng chẳng biết ĐN của tụi mình bây giờ thế nào? Nghe nói sau đợt kiểm kê này, sinh hoạt đình trệ và thưa thớt lại. Phố xá buồn tênh, vắng lặng như thành phố chết. Thật là không có gì buồn bằng … Ta vãn định chữa bệnh xong thì gắng chạy chọt để nhập tịch tại đây, vĩnh viễn rời ĐN, bởi vì ở đây dễ xin được việc làm hơn. Ba mẹ ta đã tính vậy đó Ng. Liều nhắm mắt đưa chân vậy. Ta cảm thấy mệt mỏi với ba cái giấy tờ, đơn xin việc và lý lịch lắm rồi … Anh Tuấn của ta tính năm ni thi ĐH lại đó mi, ông ấy kiên nhãn thật, lần này là lần thứ tư đó. Ta chắc là lại thêm một lần nếm vị đắng chát của thất vọng thôi. Hiện nay anh ấy vẫn vừa học, vừa làm công nhân bình thường và an
phận. Thứ bình thường giết lần những khả năng và sự hăng say of tuổi trẻ anh ấy. Anh Trí của Ph hôm Tết có về đó, vẫn vậy, tếu và trẻ con. Nhỏ Ph thì an phận làm cô thợ dệt mỗi ngày tám tiếng. Nhỏ rên rỉ ghê lắm! Nghĩ cũng buồn cười … Hình như chẳng có ai hoàn toàn vừa ý với những gì mình đang có trong tầm tay. Xét cho cùng thì bây giờ Ph lại là người may mắn nhất. Anh Khuê và anh Lộc đi học tập cải tạo đã về. Có một gia đình sum họp, một việc làm để giết thì giờ, và một người tình để bận tâm … Như vậy thì mới đáng sống chứ, phải không Ng?

Ở đây ta vẫn khóc mỗi lúc lang thang một mình đó Ng. Sài Gòn lúc này đã có những cơn mưa đầu mùa, nên buổi chiều âm u và buồn ngút mắt thôi. Nơi ta ở có nhiều con đường đẹp và nên thơ lắm mi ạ! Còn ta thì vẫn khẽ hát: ”Một ngày như mọi ngày, đi về một mình tôi … ” Một mình thôi Ng ơi, buồn và trống vắng lạ … Ở trong cái thành phố rộn ràng này, ta vẫn cảm thấy lẻ loi – càng lẻ loi hơn nữa mỗi lần xuống phố. Ta có nhiều nỗi nhớ ghê nơi Ng ơi! Nhớ người tình, nhớ gia đình, nhớ bạn bè ở những phương trời xa thăm thẳm mà trong đời ta chắc chẳng bao giờ được đặt chân đến …

Viết thư cho Ng lúc trời đang chuyển mưa, nhớ mi ghê nơi. Ta vẫn còn giữ bài ”Mùa mưa thơ ấu” mà Ng tặng cho ta hồi mình học lớp 8 và bài ”Lãng Du” hồi cuối năm lớp 9. Vẫn còn mới tinh. Chắc mi không ngờ điều này nhỉ? Còn hai cuốn Lưu Bút nữa. Tất cả những kỷ niệm học trò của ta còn sót lại sau ”chiến tranh” và ta vẫn quý nó hơn tất cả những thứ quý báu của ta và ta mang theo vào đây chỉ trừ cuốn ”Ngước Mắt” là ta để lại ĐN. Đọc thư ta chắc mi đang hồi tưởng lại những bận rộn lo lắng cho tờ báo hồi ấy. Nhỏ Tuyết Hằng đã vào học Cao đẳng Sư Phạm ĐN rồi đó. Hôm ni nó mập và ”đô” con ghê lắm. Có điều khuôn mặt và đôi mắt nâu của nó vẫn thế, ngơ ngác, trẻ thơ.

Ng ơi, ta có thể ngồi viết thư cho mi suốt cả ngày để nói về những kỷ niệm ấy, nói mãi không chán, không dứt và chắc rằng ta và cả Ng nữa chẳng bao giờ bắt gặp lại những kỷ niệm êm đềm đó, dù chỉ một lần, một lần thôi Ng nhỉ? Xót xa lạ … Và mỗi lần thư cho Ng hay ngồi bó gối, suy tư, ta chẳng bao giờ nhìn thấy được những gì sẽ xảy ra cho mình trong tương lai mà hầu như bao giờ tâm hồn ta cũng quay về với kỷ niệm thời còn đi học. Qúa khứ nào cũng đẹp, cũng tuyệt vời và đáng nhớ Ng nhỉ? Chính vì thế mà mỗi lần ngồi ”nhớ” là ta cảm thấy thoải mái và hạnh phúc thật, Ng ơi! Nhặt cafe mà Ng có bao giờ ghiền cafe không vậy? Năm ngoái, hồi ta học thi lớp 12 ấy mà, hầu như đêm nào cũng thức trắng để học bài đến 12h đêm mà không có ly cafe đen là coi như chẳng học hành gì được. Bây giờ thì ta ”cai” rồi … Bị ông bà già ”bố” quá xá. Ng ạ, trong nhà ta cũng có mấy người đi buôn cafe từ BMT về SG. Ước gì có dịp ta sẽ theo họ lên thăm phố núi cao ấy và sẽ gặp mi Ng nhỉ? Lúc ấy chắc là ngỡ ngàng lắm … Nghĩ đến đây ta bỗng cảm thấy nao người đi …

Đọc thư mi cảm thấy nhớ chè chuối, chè thưng lạ. Người ta ốm nghén được tẩm bổ chua ngọt đủ thứ. Ng ốm nghén mà cứ ”bồi dưỡng ”sắn, khoai ná thở, cay đắng thật! Ở đây xoài rẻ ghê! Tiếc là không có phương tiện gì gởi cho Ng được. Thôi thì tưởng tượng vậy, Ng vốn có óc tưởng tượng rất phong phú mà … À quên! Hai cái tên mà Ng và anh Giáo định đặt cho ”ngôi sao nhỏ” ấy, ta chịu lắm, nghe ”kêu” ghê. Mong rằng rồi đây cuộc đời của bé or cu gì đó sẽ gặp may mắn gấp trăm lần bố mẹ nó …

Ng ơi, thư cho Ng ta viết lung tung thật, tha hồ mà viết, mà kể. Mi có thấy ta lẩm cẩm không? Ng thích nghe ta kể và nói gì nào? Ở đây ta rảnh lắm, buồn nên ít cười, ít nói, ta để dành ”nói” với Ng đây … Sao mà ta thấy Ng và ta xa nhau thế này nhỉ? Mi có cảm thấy thế không? Dù nhìn lên bản đồ thì thấy Sài Gòn và Đăklak gần hơn so với ĐN. Mi có tức cười vì những lẩm cẩm của ta không Ng?

Thôi, hết giấy rồi nhỏ, đừng nhè. Gởi lời thăm ba mẹ và các em mi. Cả anh Giáo nữa … Chúc anh ấy vui khoẻ, lao động ”tót” nhé! Mong Ng khoẻ mạnh để đầy đủ sức khoẻ đến ngày sinh bé tí. Thư cho ta ngay nha …

Anh Trinh

 

* Nguồn: Trương T. Thu Nguyệt lưu giữ và đánh máy.

———————————-

Đà Nẵng 19.5.89

Thu Nguyệt thương mến!

Tối nay là rằm tháng tư mà khu vực này cúp điện, thư cho mi tìm hoài cây bút không ra nên tạm dùng bút mực đỏ vậy. Gia đình ta dọn về đây gần hai tháng rồi, căn phòng này do nhà nước chỉ định, ”rộng” ghê lắm N ạ! Chắc cũng bằng y căn phòng nhà mi ở hồi mới giải phóng chỗ cafê Loan đường Độc Lập đó, nhớ không? Quang cảnh cũng hỗn độn y như vậy. Cả nhà luôn dâu rễ, cháu chắc sống chen chúc không có chỗ để giường phải trải chiếu dưới đất nằm như đi tỵ nạn. Mùa hè ở Đà Nẵng thì khỏi chê – lũ nhóc cứ thi nhau sốt li bì. Mẹ ta bị CA bắt giam ”kho đạn” hơn một tháng mới về. Cũng phải bia bọt cho ông lớn hết 5 phân đó mi. Đọc thư mi ta tức cười quá, đúng là mi vẫn còn yêu đời và còn tin vào công lý…Thôi kệ, tin được chừng nào thì tin. Điều khổ sở nhất trong cuộc sống là đánh mất niềm tin đó Ng. Và điển hình là ta đây nè. Giải phóng về, ta may mắn hơn mi và Phương là được tiếp tục đi học đến ”tú tài” chớ ít ỏi gì, và học được những điều hay ho sáng suốt. Tiếc thay những cái hay, cái đẹp chỉ nằm trong sách vở mà thôi! Hiện thực cuộc sống xô bồ làm ta sáng mắt, sáng lòng. Ngày còn đi học ước mơ đủ thứ, hy vọng tràn trề. Mi biết ta thi Đại học bao nhiêu lần không Ng? Sài Gòn, Nha trang, Huế…đủ thứ đủ nơi. Bố tiên sư! Đúng là học hết cơm, hết gạo – ta lại nhớ đến câu ”dũ học, dũ ngu” ngày xưa bọn mình thường chọc thầy Phan Cảnh Dũ dạy Anh văn- càng học càng ngu. Biết thế thì nghỉ học đi buôn bán từ ngày giải phóng về cho đến nay chắc cũng lên ”cub”, lên nhẫn rồi. Mà có cub, có nhẫn thì chắc bây giờ cũng không đến nỗi phải ”ở giá nuôi con” đâu Ng nhỉ?
Nói giởn thôi, chớ đời là vô thường mà mi. A. Giáo thì tu tại gia chớ ta thì cũng tu từ lâu rồi. Mình không trường trai vì đi buôn bán gặp đâu xơi đó, chớ ta cũng có ý nguyện tu tâm. Cứ nghĩ sanh sứa, sân si cho lắm, bòn tro đãi sạn cho lắm rồi cuối đời để hậu quả lại cho con cái. Ng có tin việc chia tay với bố con bé là một may mắn đối với ta không? Chẳng qua là kiếp trước ta mắc nợ ông ấy chừng đó thôi. Từ nhỏ đến khi ra đời buôn bán tất nhiên là mình có đôi lần ăn gian nói dối nhưng cố tình làm khổ người ta thì chưa bao giờ. Có thể cũng chính vì thế mà ta may mắn luôn gặp được những người bạn tốt, trong những cơn khốn cùng của cuộc đời lúc nào cũng có kẻ hào hiệp ra tay giúp đỡ.

Từ khi Má Ng về Đà nẵng đến nay chỉ hai tháng mà có nhiều thay đổi lắm. Phương ruồi gia nhập ngành kinh doanh thương nghiệp. Nếu mi ở gần đây thì tha hồ đọc truyện. Mấy năm trước có thời kỳ ta cũng bán sách báo nhưng vì ít vốn quá nên không có lời. Bây giờ Ph đầu tư vào rất nhiều, đóng tủ gương và trang bị cửa hàng sáng sủa nên bán được lắm. N có tin là ta làm ”quân sư” cho Ph trong tất cả mọi chuyện, chuyện gì Ph cũng hỏi ý kiến của ta. Đúng là ta chỉ có tài bàn chuyện thiên hạ còn chuyện của mình thì nát như tương. Những đứa bạn hồi học Hồng Đức và PCT khi biết được hoàn cảnh của ta bây giờ đứa nào cũng ngạc nhiên: ”không ngờ AT lại thê thảm như rứa ”. Ở nhà mấy đứa em gọi ta là ”cửa hàng trăm thứ tùm lum” (bách hoá tổng hợp) vì ta bán đủ thứ thượng vàng hạ cám : đường, gạo, phụ tùng xe đạp, áo quần , ốc vít, vật liệu xây dựng, đan len, quán cơm, quán nhậu , cà fê bánh mì, chè sinh tố, sách báo, đá lẻ, bắp rang, đậu phụng nấu, may vá, giặt giũ, thợ dệt…Tận cùng bây giờ là bán …cá. Mi tin không Ng, bán cá thiệt đó mi. Thật ra trong những ngày bà già bị ở tù vì chuyện nhà cửa (kiện không được mà lại bị bắt ở tù), gia đình rối như tơ vò. Sẵn có đứa em dâu trong nhà đi buôn hàng chuyến Hội An thấy cá rẻ mua về bán thử, có ngày lời cả mười ngàn đồng, thế là ta nhảy ra gia nhập. Ối chà, không nói hết nỗi khổ của một nai tơ mới ra lò – bị bọn ma cũ ăn hiếp ma mới – có lúc không nói lại họ, ta phát khóc lên Ng ạ! Bây giờ thì ta cũng mọc được một cái nanh rồi, không phải là một cái nanh hàm hồ đâu, mà là một cái nanh cáo già của nghề bán cá. Riết rồi quen đi, bán đâu tiền đó không nợ nần, lời lỗ biết liền khoẻ ru. Mỗi ngày bán một buổi chợ thôi – từ 3h chiều đến 7h là xong. Buổi sáng lên phụ với Mỹ Trinh bán bún, bánh xèo xong về đi chợ nấu ăn. Ngủ một giấc dậy chuẩn bị lên đường…bán cá. Ta bán ở chợ Tam Giác gặp vô số người quen, có những đứa bạn cũ bây giờ là kỹ sư, bác sĩ, cán bộ…Ban đầu gặp cũng dị lắm, mặc cảm vì mình thua sút. Nhưng sau cứ nghĩ mình chẳng ăn cắp bóc lột của ai,” chỉ có người hèn chớ không có nghề hèn” cứ thế mà tự an ủi. Nhất là nắm tâm lý mọi người đều không ưa những kẻ gìa hàm, mình cứ giả chết :” Dạ, em là công nhân cơ quan giải thể về, mới đi bán cá lần đầu, chị mua dùm em chục cá, em cảm ơn, kệ mua mở hàng dùm em, tội nghiệp”. Cứ rứa đó mà ca bài ca con cá, moi tiền thiên hạ. Sẵn khuôn mặt cũng hiền từ, vô…nhân đạo – í quên vô số – ta lần lần có bạn hàng mua cá khá đông. Có khi bán đắt quá phải thuê một tên bán cá chuyên nghiệp bán phụ. Nhờ trời, ngày đắt bù ngày ế cũng đủ chi tiêu trong nhà, cơm, gạo, củi, nước, điện,…ở thành phố khổ nỗi cái gì cũng tiền – bù lại đời sống văn hoá giải trí thoải mái: nhạc vàng, cafê, phim nhảm nhí tràn ngập, sách báo xuất bản tự do, kể cả những tác phẩm trước kia tưởng cấm, bây giờ tái xuất bản. Vật giá thì có hạ đó nhưng làm ra đồng bạc chua lắm Ng ơi? Ta bây giờ chủ trương gặp đâu hay đó, mệt quá rồi. Nghề bán cá bây giờ chỉ là tạm bợ, mai mốt” chuyển ngành” sẽ thông báo sau, được chưa? Như mi mà yên ổn đó Ng, cũng còn thảnh thơi mà làm th. Ta và Ph ở đây vẫn biết là với 4 đứa con mi và anh Giáo sẽ chật vật vô cùng, cứ lẩn quẩn cơm áo gạo tiền…đủ đuối rồi, nhưng bù lại mi có hạnh phúc, đó là điều rất đáng mừng. Đúng là thời gian qua đi nhưng tâm hồn vẫn trẻ khi hai người đều biết sống vì nhau. Cuộc đời mà, chẳng có ai bằng lòng với cái đang hiện hữu trong tầm tay, chỉ khi mất mát rồi thì mới ngồi tiếc lui tiếc tới. Phương bây giờ là tạm nghĩ không lương 6 tháng, có khả năng là sẽ bỏ nhà nước để buôn bán ở ngoài, tình trạng này rất phổ biến ở Đà Nẵng. Ph chưa viết thư cho mi phải không? Ừ, nó bận rộn lắm, bán cả ban đêm mà. Kim Liên dạo này ”ú” ghê lắm, mập nhất bọn đó mi, chắc cũng gần 60 kg. Đám cưới hơn 5 năm rồi mà chẳng có con. Mấy đứa em Liên đã đi Mỹ hết, chỉ còn ông bà già ở lại cứ tà tà lãnh quà, sướng nhỉ? Chà, cái đám cưới của hắn cũng tréo cẳng ngỗng lắm, (tác giả y/c cắt xén). Cuối cùng tụi hắn cũng cưới nhau. Bây giờ đã mua nhà riêng ở Thanh bình. Chồng Liên phải bỏ cơ quan ra ngoài đi buôn hàng Hà Nội – Đà Nẵng cũng khá giả, hai đứa hắn sống cũng hạnh phúc lắm. Mi thấy là trớ trêu không Ng? Liên có tiền có hạnh phúc thì không có con, Ph có tiền có con mà lại hai vịt giời, mi thì có con, có hạnh phúc mà không có …tiền. Chỉ riêng ta là không có chi hết, âu cũng là số trời định. Tuy nhiên ”tớ” vẫn dzui dzẻ ”cậu” ạ! Bé Thư cuối năm được lãnh hai phần thưởng, văn nghệ và học tập. Đó, chừng nớ đủ để ta dzui rồi phải không? Bài thơ mi làm tặng, ta đem ra đọc cho cả nhà nghe. Ông già cứ tấm tắc khen: Con Ng làm thơ còn hay hơn ba đứa thi sĩ hiện đại đăng trên báo…Ông già cải tạo mười một năm đúng đó mi. Cả nhà ta ai cũng còn nhớ đến mi hết. Cuộc đời tình cảm và sự nghiệp của ta thì đúng như mi, Ph và mấy đứa bạn khác hay nói :” phải viết thành hồi ký mới được”, kể cho mi nghe chắc cả tháng trời chưa hết. Vừa rồi ta và Ph dự định lên thăm mi, Quang Ấn ủng hộ cho ta một vé xe tốc hành. Cuối cùng nhà bị ”hốt” thế là dẹp bỏ hết. Thôi nghe, ta viết lung tung rồi, bà già chuẩn bị đi Hà Nội để kiện về cái nhà (mẹ liệt sĩ mà), có gì ta sẽ thư cho mi sau. Dừng và chúc vợ chồng con cái nhà mi vui vẻ, mạnh khoẻ…

Thân mến
Anh Trinh

 

Tác giả: Lê Quang Ấn
* Nguồn: Nguyễn Diệu Anh Trinh lưu giữ và đánh máy.

———————————-

Năm 1984 Anh Trinh phải rời ĐN, vào Quảng Ngãi để sinh Bé. Gian nan và đau buồn vẫn không vắng mặt những người bạn thuở Hồng Đức bên cạnh. Xin chia xẻ cùng các bạn mối thân tình của Ấn gởi cho AnhTrinh cách đây 25 năm…Ngày đó, nơi AT ở không có địa chỉ để gởi thư đi bằng Bưu Điện, mọi liên lạc đều nhờ người chuyển.

Đà Nẵng, ngày 25/05/1984
Anh Trinh thương và rất nhớ.
Ngày mai Tuyết Huệ vào thăm mi, ta cũng muốn đi lắm nhưng điều kiện của ta chắc mi hiểu – vả lại lúc này sao sức khoẻ của ta tàn tạ quá – Vào thăm mi hôm trước, ngồi trên xe đò suốt một ngày, đến nhà, qua ngày mai là ta nằm bịnh luôn một tháng. Nhưng nói vậy chứ dù có nằm lâu hơn thêm một tháng nữa, ta cũng sẵn sàng đổi, để lấy một ngày vào thăm mi, sau khi mi sinh xong. Nhắn với Cu Tí hay Bé Ti là Dì Ấn sẽ vô thăm chứ không có bỏ Bé đâu, đừng có buồn nghe không!
Anh Trinh ơi, những câu chuyện giữa ta với X ta chẳng bao giờ nói gì xúc phạm hay làm mất lòng đâu, có lẻ tại X quá thông minh nhạy bén nên nhìn qua ánh mắt ta X đoán được là ta không bằng lòng về X, thế thôi. Tính ta là rứa đó, hay nhìn đối thủ bằng ánh mắt rất hằn học, khó chịu. Nói vậy thôi chớ không có gì quá đáng đâu Trinh đừng có nghe ta nói “đối thủ” rồi nổi da gà da vịt lên nghe. Ta vẫn thương mi hơn đứa bạn nào hết mà, và những suy nghĩ, giao tiếp của ta với mọi người cũng không đến nổi làm cho Anh Trinh của ta phải buồn đâu!
Thương và rất nhớ, ở đây ta vẫn luôn cầu mong mọi an lành đến với mi và đứa cháu nhỏ. Thế đủ rồi phải không Trinh? Chuyến trước đi thăm mi về, lúc lên xe về ĐN ta cứ tưởng là đã gặp mi trong giấc mơ Trinh ơi…tụi mình gặp nhau trong tích tắc, không nói được gì với nhau, ngồi nhìn mi ăn uống mạnh khoẻ, có chút vô tư ta mừng lắm nên ngớ người ra. Đúng là y như suy nghĩ của ta trước khi vào thăm mi – chỉ muốn đến để nhìn cho rỏ mi bây giờ ra sao rồi về thôi.
Viết cho mi mấy dòng, có gì mi cứ nhắn về hoặc thư cho ta theo địa chỉ cũ nghe. Mi sinh rồi thì nhờ ai đó điện về cho ta biết với, ta sẽ ráng vào thăm cháu và mi. Cố gắng giữ gìn sức khoẻ để mẹ tròn con vuông nghe mi.

Ta dừng nghe, thương mi lắm.
Quang Ấn

 

Tác giả: Anh Giáo & Thu Nguyệt
* Nguồn: Nguyễn Diệu Anh Trinh lưu giữ và đánh máy.

———————————-

Thư này Anh Giáo viết chung với thư của Nguyệt, lúc đó Trinh đã định cư ở USA được mười tháng. Năm 1995.

Đaklak, ngày 18 tháng 5 năm 1995

Thư thăm Trinh cùng cháu Thư.

Nhận được thư Trinh trong đêm nay như một điều thật kỳ diệu. Trinh từ Mỹ đã trở về với gia đình anh tận trên cao của miền rừng núi, nơi chưa có đèn điện, phải chong đèn dầu viết thư khi người ta đã lên đến Sao Hỏa rồi.

Mới ngày nào đó anh em mình chia tay, chừ đã 2 năm rồi đó. Đà Nẵng – Việt Nam hay Doraville – USA cũng không ngăn được tình cảm anh em mình phải không Trinh? Anh Giáo rất tự hào và hãnh diện khi mà Nguyệt trong hoàn cảnh và cuộc sống như thế này vẫn còn có được những người bạn như Trinh, như Phương và Ấn. Cho anh kính gởi lời thăm đến với Bác trai và các em Trinh nữa.

Bé Thư rất thương của Bác, con còn nhớ Bác Giáo không? Kỷ niệm Bác chở con trên chiếc xe đạp cũ mèm đến nhà Dì Kim Liên thăm chơi đó, nghĩ lại mà thương Bé ghê, vừa ngủ gà ngủ gật, lại còn rơm rớm nước mắt nữa chớ, nhớ không con? Làm tội nghiệp Bác vừa đạp xe vừa vịn cho cháu, sợ cháu té thì nguy … Chà! dạo này cháu lớn và đẹp gái làm Bác nhìn không ra. Tấm hình sinh nhật cháu 11 tuổi thật xinh tươi. Cháu nhớ ngoan ngoãn và chăm học cho mẹ và ông ngoại vui lòng nhé. Chẳng biết bao nhiêu năm nữa Bác cháu mình mới được gặp nhau. Có lẽ lần tới Bác về ĐN sẽ ghé thăm Bà ngoại và các cậu dì của cháu còn ở đó.

Trinh ơi, gia đình anh rất vui mừng khi biết Trinh đã ổn định ở Mỹ dù chưa được một năm định cư, tất nhiên anh biết không phải ai cũng được như thế. Nhìn hình Trinh gởi về anh và Nguyệt rất mừng thấy Trinh trẻ đẹp hẳn ra. Ừ, đâu có phải con người ta phải khổ suốt một đời đâu. Một người biết chịu khó và nhiều tình cảm như Trinh thì sẽ được trời bù mà.

Thôi, anh tạm dừng bút đây nghe, rất cám ơn không gian hàng vạn cây số đã mang đến cho chúng ta những yêu thương vô cùng quí giá.

Anh và Nguyệt rất mong thư của Trinh.
Anh Giáo

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Uncategorized. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s