tìm lại mùa xuân

Đông tàn. Gần cuối tháng chạp, tiết trời se lạnh, cầu mãi vẫn không có một ngày nắng vàng để phơi mứt. Lác đác ngoài đường những chuyến xe bò chở đầy chậu kiểng lớn bé với đủ các loài hoa, từ các vùng ngoại thành đưa vào thị xã.

 

Ra phố, các gian hàng bắt đầu tấp nập với những món hàng Tết. Quày bán thiệp xuân, câu đối, bên cạnh những hàng bán bánh mứt, rồi hàng áo quần, giày dép bày la liệt đủ màu, đủ kiểu tạo nên một bức tranh xuân tươi đẹp.

 

Vào chợ, đi ngang qua hàng rau quả, thoang thoảng mùi thơm dịu dàng của ngò ta, mùi rau húng quế Hội An, mùi rau tần ô, cải con, mùi nồng nồng của lá kiệu, lá hành lẫn mùi thơm của các loại hoa quả còn tươi rói. Tất cả quyện vào nhau tạo thành một hương vị rất trong lành, dân giả khiến Trầm như ngất ngây. Lá chuối, dây lạc, các loại cải để làm dưa, nếp thơm, đường bát… được bày bán lan tràn bên ngoài khu chợ. Đường phố rộn ràng, người người hối hả, tưởng như có một sức mạnh vô hình đang thúc giục. Mùa xuân đang đến kề bên.

 

Lòng Trầm cũng nôn nao ngóng trông, cô cứ đưa mắt nhìn ra đầu ngõ, mong được nhìn thấy anh trong dáng dấp quen thuộc trên chiếc xe đạp đi ngang qua cổng. Tháng trước, Trầm nhận được thư anh, bảo rằng, kỳ này về anh sẽ thưa với ba mẹ về chuyện hai đứa. Anh là bạn của anh trai Trầm, chỉ lớn hơn Trầm có hai tuổi nhưng trông anh già dặn, chững chạc. Cái cách anh chăm sóc, lo lắng cho Trầm khiến cô thật yên tâm khi ở bên cạnh anh. Hai đứa quen nhau đã lâu, anh thường biểu hiện tình cảm của mình rất tế nhị, anh ý tứ qua cách cư xử mỗi ngày. Anh ân cần quan tâm khi Trầm buồn, chia sẻ nhẹ nhàng khi Trầm có điều lo lắng, chiều chuộng khi cô vòi vĩnh. Lúc nào anh đối với Trầm cũng hiền hòa, kiên nhẫn. Trầm không nhớ từ khi nào hai đứa có những lần hò hẹn riêng tư. Ba chữ “bùa chú” người ta thường hay dùng để tỏ tình Trầm cũng chưa hề nghe anh nói đến nhưng tận trong lòng hai đứa tình cảm dường như đã thăng hoa, đã chín mùi. Một thứ tình cảm rất dịu dàng mà nồng ấm, kín đáo mà sâu sắc như bản tính của anh. Mối tình ngày mới lớn của Trầm thật êm đềm, tưởng như đời cô không hề có sóng gió.

 

Sau khi giã từ nghề sư phạm vì những trận sốt rét mang về từ miền núi. Gia đình sắp xếp cho anh học nghề cắt may Âu phục ở tiệm may của bà dì ruột ngoài Huế. Năm nào anh cũng về Đà Nẵng trước tết vài ngày để đưa Trầm đi chợ tết, hai đứa thường đi loanh quanh trong khu chợ xuân, mua sắm vài thứ lặt vặt cho ngày tết, mà thích nhất là đi dạo chợ hoa.

 

Không biết từ bao giờ, chợ hoa Đà Nẵng được nhóm họp ở khoảng đất trống trước rạp xi nê Trưng Vương, có khi lấn sang bên kia đường, ngay công trường Hòa Bình ở góc ngã tư Phan Chu Trinh và Hùng Vương, đây cũng là vị trí trung tâm của thị xã. Chợ hoa tấp nập nhất vào những ngày cận tết, khoảng từ chiều cho đến nửa khuya. Những chậu mai vàng đầy nụ xinh xắn, xuất xứ từ làng mai Hòa Vang đứng chen chân với những chậu thược dược rực rỡ đủ màu. Chậu cúc đại đóa hai màu vàng trắng tinh khiết bên cạnh những giò lan còn đậm nét hoang sơ của núi rừng. Rồi mãn đình hồng, hướng dương, hồng nhung, hoa đồng tiền, vạn thọ… cùng với hàng dãy những chậu kiểng cam quật được chăm bón tỉ mỉ, nặng trĩu quả trên cành trông thật ngon mắt. Bên cạnh cả rừng hoa đang khoe sắc lại có những xe bán đồ chơi cho trẻ con, những chùm bong bóng nhiều hình dáng ngộ nghĩnh, tiếng nhạc xuân phát lên rộn rã tưng bừng. Nhưng khiến cho quang cảnh chợ hoa thêm phần hấp dẩn nhất có lẻ là nhờ bóng dáng của các thiếu nữ tươi tắn, duyên dáng, nét hạnh phúc ngời ngời với nụ cười e ấp trên môi đang cùng người yêu tay trong tay dạo quanh khắp khu chợ hoa. Tiếng cười nói, bàn tán của kẻ mua người bán, tiếng còi xe, lời chào hỏi… làm rộn ràng cả một vùng, có lẻ sắc thái của mùa xuân và phong vị ngày tết đều tập trung ở chợ hoa đã mang không khí xuân từ đất trời hòa vào lòng người.

 

Anh đón Trầm trước ngõ nhà cô lúc năm giờ chiều. Trầm diện chiếc áo cao cổ màu xanh đậm với quần jean màu xanh nước biển. Mái tóc demi-garcon khiến khuôn mặt Trầm với đôi mắt màu nâu thật to, trông Trầm không đẹp sắc sảo mà ngổ ngáo dễ thương dù chẳng cần chút trang điểm. Tuôỉ mới lớn của Trầm có phần kém may mắn. Sau chuyến vượt biên bất thành, Trầm trở về với chứng bệnh thương hàn suýt chết, lao đao nhiều ngày tháng vì sức khỏe yếu và không có việc làm ổn định, Trầm ở nhà phụ với mẹ buôn bán lặt vặt để… chờ thời. Anh đến với Trầm như một người anh, ngay khi Trầm đang chao đảo, cô đang thật sự cần đến một bờ vai để dựa, một tâm hồn để cảm thông.

 

Buổi chiều tháng chạp không còn chút nắng, Trầm ngồi phía sau yên xe, suýt xoa. Anh xòe bàn tay đưa ra phía sau nắm lấy tay cô:

– Lạnh hả?

Trầm yên lặng, nghe mặt nóng ran. Giọng anh hiền khô:

– Còn sớm, mình đi dạo chút rồi đi chợ hoa nghe.

 

Trầm đắm chìm trong hạnh phúc dù chỉ ngồi sau bờ lưng anh ấm áp, với hai bàn tay đan vào nhau như níu chặt đời nhau.

 

Anh chở Trầm từ nhà cô đi thẳng xuống đường Quang Trung, giữa hai hàng kiền kiền ngập bóng lá, loại cây mà Trầm vẫn đùa là chỉ dành riêng cho đường phố Đà Nẵng. Thời Trầm còn đi học, biết bao chàng trai vẫn thường tựa gốc kiền kiền trước cổng trường cô để làm thơ. Hàng kiền kiền hai bên đường cô đi học mỗi ngày còn là nhân chứng cho bao nhiêu cái đuôi ngắn, đuôi dài đi theo khiến trái tim con gái bỗng sai nhịp, bước chân bỗng cuống quýt vụng về. Ngày ấy đã xa rồi, tuổi học trò của cô đã đi qua, thời mộng mơ như khép lại. Trầm thở dài.

 

Rẽ phải ở đường Bạch Đằng, vòng xuống Cổ Viện Chàm, trước trường Sao Mai, hai đứa chọn một ghế đá ở công viên gần đó, ngồi dưới tàn của cây hoa cườm thảo có những nụ vàng óng ả, nghe  phảng phất mùi hương của hoa sứ từ bên Cổ Viện Chàm theo gió đưa sang. Anh mua cho Trầm một bịch hạt dưa, cô cắn tí tách trong khi anh ân cần hỏi thăm Trầm đủ chuyện. Cánh tay anh quàng lên vai Trầm như che chở. Bên anh, Trầm thấy lòng bình yên quá đổi. Mùa đông chẳng lạnh chút nào khi cô nép người tựa vào vai người yêu.  Anh thì thầm với cô về những dự tính cho tương lai hai đứa. Một mái ấm có anh cùng Trầm chăm chút đắp xây, một ước mơ thật gần gũi, đâu có gì mơ hồ diệu vợi, mà sao anh có vẻ nghiêm trọng ghê. Anh đã tính sẵn, mùa hè, khoảng tháng năm anh sẽ đưa ba mẹ anh đến nhà cô, nhưng giọng anh sao băn khoăn lạ lùng:

 

– Anh đi rồi, Trầm ở nhà… nhớ thỉnh thoảng vào nhà thăm mạ anh nghe!

Trầm mở tròn mắt:

– Mạ anh… bị gì… sao mà em phải thăm?

Anh hơi ngập ngừng:

– Không có gì… nhưng anh muốn Trầm… ra vô nhà anh… cho quen.

Trầm hơi ngạc nhiên trước đề nghị này:

– Tự nhiên cái… em chạy vô nhà anh hả, kỳ vậy?

– Gì đâu mà kỳ… thì thăm chơi cho quen với mạ anh vậy mà!

 

Trầm hiểu ra, cô kêu thầm trong bụng: “Thôi chết rồi, anh muốn cô tập làm dâu trước đây mà”. Cô nhìn anh, sè sẹ hỏi:

– Mà… mạ anh… khó không?

– Dễ òm à, mạ thương anh nhất nhà, không sao đâu.

 

Chao ơi, thương anh nhất nhà… đâu có nghĩa là cũng thương Trầm như vậy đâu! Cô lại nhủ thầm trong lòng như thế. Anh nhẹ nhàng vuốt mấy cọng tóc ngắn của Trầm:

– Hiền như Trầm, trong xóm ai cũng mến mà, lo gì?

Cô nhìn anh e dè:

– Sao em ngại quá à!

– Gì đâu mà ngại?

– Không có cớ gì… em chạy vô nhà anh, dị òm, biết nói chuyện gì.

– Thì coi như… em thương anh… em phải biết làm quen với gia đình anh trước đó mà!

 

Nhìn vẻ nghiêm trọng trên khuôn mặt anh, Trầm nghịch ngợm:

– Cha, điệu này em phải mau mau kiếm mấy cuốn sách về hôn nhân gia đình hoặc người con gái trước ngưỡng cửa… làm dâu, học cho thuộc rồi mới đi trình diện à nghe!

Anh chẳng cười, ủ bàn tay Trầm vào hai tay mình anh nhìn xuống đất, giọng hơi buồn:

– Anh không nói giỡn đâu, biết nói sao cho Trầm hiểu… nhưng anh thật sự cần có Trầm bên anh, những lúc mà…

 

Câu nói bỏ lửng của anh làm Trầm hoảng, cô mường tượng ra sự quan trọng khi bàn đến vấn đề “người lớn”. Cô nhìn anh, giọng ướt sủng:

– Sao anh? Em có làm gì sai à.

Anh choàng tay kéo Trầm sát vào, giọng anh như dỗ dành:

– Không có gì đâu bé, đừng lo lắng, ngoan, tháng năm anh về, mọi chuyện sẽ đâu vào đó.

 

Trầm hơi hoang mang, bản tính nghịch ngợm biến đâu mất tiêu, cô ân hận vì tính trẻ con, tửng tửng của mình đã khiến anh mất vui. Trầm tự nhủ trong lòng, sẽ vì tình yêu này, sẽ vì anh mà cô làm hết mọi chuyện.

 

Hai đứa rời công viên đi xuống chợ hoa, đường phố đã lên đèn. Đường Hùng Vương đông nghẹt người và xe. Mùi trầm hương, mùi bánh mứt ngào ngạt quyện với mùi thuốc pháo khen khét. Hương vị xuân đang về khắp nẻo đường khiến lòng Trâm nao nao. Tí tách đâu đây tiếng pháo chuột của đám trẻ nghịch ngợm, Trầm nắm tay anh thích thú ngắm những chậu mai, chậu tùng được uốn nắn nhiều dạng khéo léo dưới bàn tay của các nghệ nhân. Đủ các loại hoa, thượng vàng hạ cám chen chúc nhau bỗng trở nên rực rỡ hơn dưới những dây đèn trang hoàng đủ màu, lấp lánh đong đưa. Chợ hoa năm nay đẹp và vui hơn mọi năm, có phải vì tâm hồn cô gái đang yêu, được yêu đang rộn rã khiến cả đất trời cũng tưng bừng, rạo rực vào xuân.

 

Đêm giao thừa, khoảng chập choạng tối, sau khi cô giúp mẹ sửa soạn các thứ chuẩn bị để cúng Lễ  Thành Khiến lúc nửa đêm, anh đến đón Trầm đi dạo phố. Anh hát nho nhỏ…”Anh đến thăm em đêm ba mươi, còn đêm nào vui bằng đêm ba mươi, anh nói với người phu quét đường, xin chiếc lá vàng, làm bằng chứng yêu em…” Anh làm Trầm cảm động với những câu hát như chỉ dành riêng cho Trầm. “Trời sắp tết, hay lòng mình đang Tết?” Hai đứa vòng qua chợ hoa một lần nữa, nhìn cảnh người ta hối hả dọn dẹp, mua vội bán vàng. Tội nghiệp cho những chậu hoa còn lại, ế ẩm, đang được nài nỉ bán đổ, bán tháo chỉ để lấy lại tiền cái chậu, khỏi phải tốn công sức kéo về lại quê. Trầm ái ngại nhìn những gốc vạn thọ, những gốc hoa đồng tiền nhỏ bé, yếu ớt nằm lăn lóc. Chậu kiểng và gốc hoa nằm giăng giăng tứ phía, đôi mắt những người bán hàng thì cứ tối dần theo bóng đêm. Trầm chạnh lòng khi thấy những nụ cười héo dần trên khuôn mặt người bán hoa. Có người đã len lén đứng lên, nhìn xuôi nhìn ngược, tần ngần như đau lòng xót dạ tiếc bao công sức mồ hôi, âm thầm lặng lẽ bỏ cả đống hoa không bán được, vội vã ra về như để chuẩn bị cho bửa cơm chiều cuối năm. Cô chợt thầm nghĩ đến hạnh phúc một đời người có khi cũng mau tàn như đời hoa, như một miếng mứt ngọt ngào tan nhanh nơi đầu lưởi.

 

Mùa xuân hạnh phúc có anh đi bên cạnh, có những nụ mai vàng óng ả, có bánh mứt ngọt ngào, có những âu yếm thì thầm tô đẹp một thời thiếu nữ rồi cũng qua mau. Ngày tiễn anh ra bến xe Trầm còn nghe lời nhắc nhở “Ngoan, anh đi hơi lâu, Trầm ở nhà nhớ… theo lời anh dặn”. Giọng anh nhỏ nhẹ, như dỗ dành, như năn nỉ. Trầm chớp mắt cố ngăn giọt nước mắt sắp tràn. Nắng xuân chan hòa trên vai, trên tóc Trầm, cô đưa tay vẫy… chuyến xe Đà Nẵng – Huế đã chuyển bánh nhưng ánh mắt anh vẫn còn dõi theo bước chân Trầm.

 

Tháng tư có ba mươi ngày đã trôi qua, tháng năm đang đến, Trầm vẫn nhận được những dòng thư của anh và cô trả lời rất dè dặt. Tháng năm sắp tàn, chị Ly hàng xóm thì thầm với Trầm:

 

– Ê, Trầm nghe chi không? Thằng Sơn mới về mà… hình như sẽ đi lại liền.

Trầm nghe như có một cơn địa chấn ngay dưới chân mình, cô nín thở:

– Có chuyện chi rứa chị, răng Sơn về mà em không biết?

– Làm răng mà mi biết được, hắn về lúc chiều tối, sáng ngày mai là đi lại liền mà.

Trầm sững sờ, trong khi chị Ly tiếp:

– Không biết hắn nói chi với ông bà già mà… nghe đâu chuyện đám hỏi, đám cưới chi đó. Chà, rắc rối thiệt không biết ông già trả lời răng mà hắn buồn, đòi bỏ đi vội vàng rứa.

Thấy Trầm lặng thinh, chị Ly tiếp tục, cái giọng Huế nặng chình ịch:

– Nghe chừng, bà già hắn muốn thằng con ở lại ngoài Huế để chờ đi vượt biên luôn đó!

Trầm thảng thốt:

– Thiệt không chị?

– Trời ơi, nói láo làm chi hè? Mà nè, giữa hai đứa có chuyện chi không?

Trái tim Trầm như ngừng đập, nước mắt nhòe nhẹt:

– Không…

 

Trầm không dám kể cho chị Ly nghe, vì thương anh Trầm đã một mình lặng lẽ với những khúc mắc trong tình cảm hai đứa. Anh làm sao biết được, những gì đến với Trầm sau ngày anh đi, đã nhiều lần Trầm gặp mẹ anh đi chợ trong xóm, khi Trầm cố gắng bước nhanh để chào hỏi bà cho phải phép thì dường như bà đã cố tình đi nhanh hơn, hoặc tìm cách rẻ vào nhà một người quen để lánh mặt Trầm. Có khi Trầm và bà đi ngược chiều nhau, Trầm chuẩn bị bộ mặt để xả giao thì… bà đã vội vàng sụp nón, ngoảnh mặt qua hướng khác, làm như gặp mặt hay nhìn thấy Trầm là bà gặp… oan gia. Trầm đem mối ưu tư này kể lại cho nhỏ Kim. Con nhỏ lần này mới tiết lộ:

 

– Ta làm chung tổ hợp với mấy người dì bà con với anh Sơn, ta nghe nói bà già anh không ưa mi vì… mi là con nhà giàu, chẳng có việc chi làm, em út thì đông. Ông Sơn gặp mi là đời ổng sẽ khổ.

 

Thật ra, căn nhà đồ sộ nhất xóm mà gia đình Trầm đang sống, chỉ là cái vỏ trống trơn. Sau ngày ba Trầm khăn gói vào Trại cải tạo để lại mấy mẹ con trong hoàn cảnh chật vật. Má Trầm xoay xở đủ điều vẫn không đủ lo cho bầy con tám đứa. Đồ đạc trong nhà chẳng sắm sửa được gì thêm, mà cứ lần lượt vơi dần theo những bửa ăn dẩu không còn sung túc, chỉ vừa tạm qua ngày. Thấy con gái lớn đã có người để ý, vừa rồi Má Trầm đã bán đi cái máy may để cho Trầm chút vốn, lo cho Trầm được tờ “giấy phép đăng ký kinh doanh,” cô bắt đầu tập ra chợ buôn bán với bà chị họ. Hai chị em có được một gian hàng bán ngũ cốc ở chợ Tam Giác. Hằng ngày cứ sáng đi, chiều về. Cô cảm thấy vui vui vì sẽ có chuyện kể với anh về những “thiện chí” của mình cho tương lai hai đứa. Nhất định kỳ này anh về sẽ cười với Trầm bằng mắt, nụ cười của anh lúc nào cũng làm cho khuôn mặt sáng lên. Vậy mà …

 

Có một lần, nhỏ Kim làm quân sư cho Trầm:

– Ê, ta nghe nói bà già anh Sơn bịnh, mi nên lấy cớ đi thăm, nhớ ăn nói cẩn thận nghe, mấy bà già Huế là… ghê lắm!

 

Thiệt tình, Trầm không biết ý nhỏ Kim nói “ghê lắm” là ám chỉ chuyện gì, nhưng lần đó đúng là ghê thật. Trầm gồng mình vào thăm bà mẹ anh đang bị bịnh mà phải ngồi nói chuyện với bà nội anh cả buổi, không hề được gặp người bịnh vì “Mẹ nói, mệt lắm, cần nghĩ ngơi, không muốn nói chuyện vơí ai hết”. Con em của anh cho biết như thế. Trầm lặng lẽ đặt mấy quả cam đem biếu người ốm vào cái đĩa trên bàn và đi về, nước mắt rưng rưng. Cô linh cảm có chuyện chẳng lành, bước ra khỏi cửa nhà anh, Trầm cứ bâng khuâng tự hỏi: không biết mình đã là điều gì sai. Những giọt lệ sắp rơi lại phải nuốt vào khi Trầm hình dung lại khuôn mặt khắc khổ của mẹ anh.

 

Tất cả những chuyện này anh làm sao biết được, nếu Trầm cứ tiếp tục yên lặng, chịu đựng. Trầm mím môi, cô quyết định phải hẹn gặp anh tối nay để nói hết những gì ấm ức trong lòng. Vậy mà buổi tối hôm đó, nhìn khuôn mặt anh thẩn thờ, ánh mắt anh buồn da diết, Trầm đau lòng không nói được gì cả, suốt cả giờ đồng hồ ngồi bên anh Trầm nghẹn lời, nỗi khổ tâm bao lâu nay như bị nén lại thành những giọt nước mắt cứ thi nhau giọt vắn giọt dài. Trầm thầm nghĩ, chắc mẹ anh chê bai Trầm nhiều thứ lắm, còn anh thì ấm ớ giữa hai thứ tình cảm, khó mà chọn một. Rất bình thường, tự ái của một cô gái còn trẻ người, non dạ khiến Trầm tối tăm mặt mũi, thần trí cô như kẻ mộng du, không biết đâu là thực, đâu là ảo. Thương anh đang khó xử, lại giận anh vì cái tánh thích yên lặng, đã khiến khoảng cách giữa hai đứa như dài ra, làm cho cái hố ngăn giữa Trầm và mẹ anh mỗi ngày thêm thăm thẳm. Càng nghĩ, Trầm càng rơi vào bế tắc, cô chỉ biết lặng lẽ khóc.  Nhìn Trầm cứ thút thít, hình như anh cũng bối rối nên hai đứa lặng im ngồi bên nhau. Lặng thinh đến nỗi Trầm nghe được hơi thở của anh và cả tiếng nấc của mình, thỉnh thoảng anh lại bẻ những ngón tay răng rắc. Ôi, những ngón tay dài và ấm đã bao lần đan vào bàn tay Trầm nâng niu, âu yếm để lại trong cô cảm giác lâng lâng, khó tả. Cứ lặng thinh lâu lắm khiến cho Trầm càng cảm thấy dường như anh có dự tính, có suy nghĩ gì khó nói nên lời. Trời ơi, đi vượt biên, là đổi cả mạng sống với sóng gió biển khơi, chuyện vậy mà anh giấu Trầm. Cô chờ mãi, lâu lắm, sau hơn một giờ yên lặng đến nghẹt thở, anh mới khe khẻ:

 

– Thôi, mình về, khuya rồi.

 

Trầm nghe theo như một cái máy, cô bước những bước không hồn… Trầm đi mãi… và anh thì dắt xe đi theo. Đường phố vắng lặng, lòng Trầm rả rời hoang mang. Hai đứa đi hết con đường Quang Trung tối om, anh vẫn không nói gì, chỉ đi bên cạnh với những tiếng thở dài khó hiểu, trên cao tiếng lá cây xào xạc, âm thanh nghe buồn tênh. Rồi Trầm không nhớ hai đứa đã chia tay cách nào, không biết có phải ngày mai anh đi là hai đứa sẽ rời xa mãi mãi, chỉ biết lòng cô là một khoảng trống không, tan vỡ.

 

Thế rồi… cơ hội để nói với anh nhiều ấm ức trong lòng, để hỏi anh lý do tại sao… đã không còn nữa, khi Trầm mím môi quyết định:

 

– Ê, Kim ngày mai mi đi Huế với anh Tịnh phải không?

– Ờ, có gì không?

– Có chút đồ… muốn nhờ mi đưa cho anh Sơn.

Nhỏ Kim nhìn Trầm khó hiểu:

– Tối hậu thư hả?

 

Trầm không cười nổi trước câu nói đùa của bạn, cô lặng lẽ gói hết những thư từ, những món quà nho nhỏ gợi lên bao kỷ niệm, những cánh thiệp chuyên chở nhiều dấu yêu. Ngoạì trừ những gói mè xửng Huế đã nhai hết, không có để trả, Trầm còn mong, nếu được, cô sẽ gói luôn những giọt nước mắt thầm lặng hằng đêm sau ngày anh đi vừa rồi.

Nhỏ Kim trợn to đôi mắt nai nhìn Trầm:

– Ê, thôi… ta không làm được chuyện đó đâu à!

Trầm không nhìn bạn:

– Mi đưa cho ảnh cái này, và… nói trả lại hết thư từ của ta lại đây.

Nhỏ Kim bối rối:

– Thôi đi, lở ổng không lấy, cũng không trả thì sao?

– Thì bỏ đó đi về, mi giúp ta chút xíu, bộ không được à?

Nghe giọng con bạn có vẻ cứng rắn, sợ nó giận, Kim ỉu xìu:

– Ta không biết đâu nghe, thôi để ta thử coi.

 

Nước mắt Trầm tuôn ra như mưa sau khi Kim lấy gói “kỷ niệm” đi ra cửa. Tối hôm đó Trầm không tài nào nhắm mắt được. Ngày hôm sau cô ra chợ với bộ mặt của một người vừa mất hết tài sản, mất hết tinh thần, dường như cuộc đời chẳng còn gì đáng quan tâm

 

 

 

Mấy ngày sau… sứ giả Tô Tần là nhỏ Kim, bạn của Trầm trở về, con nhỏ đưa cho Trầm mấy gói kẹo cau xứ Huế, một gói mè xửng Song Hỷ:

 

– Nè… ăn đi cho ngọt lòng, ngọt dạ, con khỉ!

Trầm nhìn Kim như người mới từ sao Hỏa rơi xuống, con Kim lên giọng:

– Của ta với anh Tịnh mua cho mi đó, không phải của ông Sơn đâu nhà nhìn!

 

Thiệt tình, con nhỏ làm như Trầm thèm ngọt ghê lắm, hay là con nhỏ làm bộ, nó thừa biết Trầm đang chờ chuyện gì mà! Cô đành lên tiếng:

– Gặp anh Sơn không?

– Rồi… thất bại!

Trầm không hiểu nổi, cô nôn nóng:

– Thất bại là răng? đừng nói mi cất luôn, không đưa cho ảnh nghe!

Nhỏ Kim nhìn Trầm, ánh mắt đầy vẻ tội nghiệp:

– Tau đưa rồi, ảnh lặng lẽ lấy nhưng…

Trầm thảng thốt:

– Chuyện gì?

– Tau nói y như mi biểu mà… ảnh nói “Trầm không thích giữ thư anh nữa, trả thì anh nhận, còn… thư Trầm gởi cho anh là… của anh, đừng bắt anh phải trả”.

Nhỏ Kim nói xong thấy Trầm sững sờ, nó nghiêng đầu nhìn Trầm:

– Ta thấy anh Sơn tội quá, mà ổng nói có lý, ta không biết nói gì hơn nên… đi về.

Không nghe Trầm lên tiếng, Kim nói thêm như an ủi:

– Mà thôi, nói thiệt nghe, anh Sơn tội thiệt, ngó ổng lo cho mi là biết, nhưng mà nghĩ tới chuyện mi về làm dâu mạ ổng, nội cái chuyện hầu hạ bà mẹ chồng, thêm con nhỏ Cúc, em ổng cũng khó đăm đăm như bà già, mi không đứt mạch máu nảo thì… cũng có ngày tự tử.

 

Con bạn nhiều ý kiến nhưng rất chân tình của Trầm đã tuyên bố một câu hùng hồn, nó làm Trầm chột dạ.

 

Vậy đó mà không biết Trầm đã khóc sướt mướt bao nhiêu ngày, cô ốm đến xanh xao, ánh mắt ngơ ngẩn đến dại khờ.  Khi có thư của nhỏ Tuyết, một nhỏ bạn thân khác của Trầm đang học đại học, ở Huế, con nhỏ viết… “T ơi, anh Sơn mấy hôm nay bị bịnh, không thấy xuất hiện ở nhà may, ta có ghé vô thăm, ảnh ốm và xanh xao dễ sợ. Ta không biết rõ chuyện gì xảy đã ra ở ĐN với hai người, nhưng anh Sơn rất buồn vì cái tính bướng bỉnh của mi, ảnh nói dường như mi tỏ ra bất cần trong chuyện tình cảm giữa hai người. Thôi, mi nên sắp xếp đi thăm ổng một lần. Ta thấy ổng thương mi, rất chín chắn và rõ ràng là đã có quyết định hẳn hoi cho tương lai hai người. Mi suy nghĩ lại đi nghe T, đừng có vì tự ái mà đánh mất hạnh phúc trong tầm tay…”. Những dòng thư của Tuyết như một liều thuốc, làm Trầm tỉnh táo. Cô ra ga đi Huế trên chuyến tàu lửa tốc hành ngay buổi trưa hôm sau, với cái cớ ra chợ Đông Ba để lấy tiền nợ hàng hóa.

 

Vì quá gấp nên cô không kịp báo cho Tuyết biết. Con nhỏ có giờ học, đã lên trường, không có ai trong căn phòng trọ nằm trên con hẻm nhỏ đường Lê Lợi. Trầm lang thang đi ra đường, thả bộ dưới những tàng cây phượng đang rực hoa vào ngày đầu tháng sáu với tiếng ve nghe não ruột trên cành. Con đường rợp bóng mát đưa bước chân Trầm sang cầu Trường Tiền, qua bên kia sông Hương, rẽ phải ở đường Trần Hưng Đạo, con đường huyết mạch của cố đô Huế. Chợ Đông Ba vẫn tấp nập với những hàng quán dọn lấn ra ngoài đường. Bên kia đường là tiệm may Tân Việt của bà dì anh, nơi anh đang là thợ cắt may Âu phục. Trầm đi qua, đi lại nhiều lần, cô không nhìn thấy bóng dáng anh đứng ở cửa tiệm, cũng chẳng dám ghé lại hỏi thăm. Nghĩ đến khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt lạnh lùng của mẹ anh, nghĩ đến lời nhỏ Kim và mấy đứa em Trầm cứ nói tới nói lui hoài về bao nhiêu lời đồn đại trong xóm. Cô hiểu rằng sự chịu đựng của con người có giới hạn nhưng búa rìu dư luận thì không cùng. Cứ như thế, Trầm bước những bước chân trĩu nặng ưu tư bên bờ sông êm đềm của đất thần kinh. Nước vẫn chảy dưới chân cầu, vài chiếc thuyền con đang lờ lửng trôi, mây vẫn bay trắng trên bầu trời xứ Huế mà lòng Trầm không biết tại sao, bổng nguội lạnh, dửng dưng.

 

Tuyết đã về đến nhà, con nhỏ vui mừng ra mặt khi thấy Trầm:

– Đi chuyến tàu nào mà ra đây giờ này Trầm? Gặp anh Sơn chưa?

Trầm lắc đầu, cô nói dối bạn, và cũng dối lòng mình:

– Không, ta ra chợ Đông Ba lấy tiền nợ mà!

Tuyết nhìn Trầm hoài nghi:

– Phải không? Chưa gặp thì để ta nhờ mấy đứa bạn nhắn cho anh Sơn hay nghe. Mi đã ra tới đây thì cũng nên gặp ảnh một chút, rồi nói chi thì nói.

 

Trầm không trả lời, lấy cớ đi công chuyện, cô hối hả kêu xe thồ ra ga. Trầm lên chuyến tàu Thống Nhất từ ngoài bắc vào ngừng đón khách ở ga An Cựu và cô đã về đến Đà Nẵng ngay tối hôm đó trong một trạng thái rả rời, mỏi mệt.

 

Trầm không hiểu mình đã và đang làm gì, đầu óc trống rổng. Cô cảm thấy đuối sức, kiệt lực. Cuối tuần đó, nhỏ Tuyết về thăm mẹ, mới thấy mặt Trầm nó đã cằn nhằn:

 

– Con khỉ, có điên không? Tối đó ta nhắn ông Sơn qua, tưởng mi còn ở lại để gặp ổng, chờ hoài không thấy mi trở lại, ổng buồn hiu, làm ta cũng xót xa dùm. Có chuyện gì thì nói, sao lẳng lặng bỏ về, làm người ta hụt hẩng rứa?

 

Trầm vẫn chối leo lẻo:

– Ta ra Huế có công chuyện, xong thì về chứ ở lại làm gì!

– Nói hay chưa, ta còn lạ gì tính mi. Thôi đi mợ, thương nhau mà cứ hành hạ nhau hoài, phiền mi quá!

Câu nói của Tuyết đã làm Trầm đau nhói trong tim, cô quay mặt đi để Tuyết không thấy khuôn mặt nhòe nước mắt của mình.

 

Tình yêu, ôi! “cái trái phá con tim mù lòa” đã quật Trầm ngã long lóc, đã khiến Trầm trở nên mâu thuẩn, dối lòng và mất hết can đảm. Nhìn bên ngoài tưởng như cô rất lì lợm, thật sự bên trong là một cõi lòng tan nát. Trầm vẫn ngày hai buổi ra chợ buôn bán, công việc ngày càng phát đạt cũng không làm Trầm nguôi ngoai. Cứ những ngày đầu tháng Trầm cũng không bỏ được cái thói ngóng ra ngoài đường, chờ một bóng hình quen thuộc. Dù rằng thư từ, kỷ vật Trầm đã trả lại hết nhưng hình ảnh của anh sao cứ lẩn quẩn trong đầu Trầm, đôi khi Trầm ân hận cho cái tính nóng nảy của mình, rồi cô lại tự nhủ “thà phụ người ta chứ không để người ta phụ mình” ý nghĩ này đã vuốt ve tự ái của Trầm, giúp cô cố quên khi lòng cứ thấy vương vấn.

 

Những ngày cuối năm, chợ búa khá bận rộn, một buổi sáng khi cho tiền đứa em gái út ăn quà sáng trước khi ra chợ như thường lệ, con bé khoe với Trầm:

 

– Hôm qua trong xóm mình có cái đám hỏi lớn như đám cưới, đốt pháo quá trời.

Trầm thờ ơ, hỏi cho có lệ:

– Đám hỏi ai trong xóm trong hả?

Con em tỉnh bơ kể lể:

– Đám hỏi anh Sơn chứ ai, mười cái quả lận nè, đốt dây pháo dài lắm nghe.

 

Trầm bàng hoàng, nghe bủn rủn hết tay chân. Con em út đã chạy đi mất tiêu không biết chị mình đang đứng như trời trồng, như người á khẩu. Trầm đã khóc sướt mướt suốt mấy ngày, khóc thầm lặng, khóc ấm ức, điều mà chính bản thân cô cũng không ngờ được. Cô buồn rả rượi, cứ nghĩ đến là nước mắt chảy ra. Nghe câu hát trong bản nhạc về mối tình phụ… Người đi qua đời tôi, không nhớ gì sao người? … Anh đi qua đời em, không nhớ gì sao anh… Chuyện của người ta mà sao cũng khiến Trầm động lòng, làm như đó là những câu chỉ viết riêng cho Trầm. Buồn cười hơn là cả khi nghe những người hành khất hát dạo ở bến xe, bến tàu những câu tương tự như là “Đã lỡ duyên rồi, thương nhau mà chi, nỗi buồn chua cay, khi lòng đổi thay, thôi hết sum vầy…” hay “… Thôi, tiếc thương mà chi, đau thương này, em xin dành mai, anh đi về… đi cho vui lòng… người ta…”, cứ nghe đến là xốn xang, nước mắt Trầm ràn rụa. Chỉ mường tượng đến hình ảnh người đi bên cạnh cuộc đời anh sau này là cô A cô B nào đó, không phải là mình, thì Trầm đã nghe đau tim. Dường như anh đã bước ra khỏi cuộc đời Trầm lẹ làng như người ta đi ra khỏi cái chợ, không bận tâm vương vấn. Vậy đó cũng làm Trầm cảm thấy lòng xót như xát muối, trái tim nhức nhối không nguôi. Trầm dấu nổi buồn của mình qua những đêm dài mất ngũ, cô trốn bạn bè, tháng ngày miệt mài sau những dãy hàng hóa chất chồng ngoài chợ.

 

Nỗi đau thất tình này kéo dài lâu lắm, làm Trầm xanh mướt, ốm o. Cô ủ rủ và tiều tụy cơ hồ ngã gục. Cô sống thờ ơ đến nổi không hề biết đám cưới anh diễn ra tự bao giờ. Bạn bè chung của anh và Trầm đều không hay biết hoặc mọi người thấy Trầm tội nghiệp mà không nỡ nhắc đến. Chị Ly hàng xóm không biết để an ủi Trầm hay để mua vui, lâu lâu lại thủ thỉ, thầm thì:

 

– Đám cưới mà… bạn chú rể đâu có mời ai đâu, toàn là bạn ông bà già thôi.

Trầm nghe mà vẫn thờ ơ, có lần chị lại hỏi Trầm:

– Thằng Sơn cưới vợ là con một nhà giàu nên phải ở rể, chưa bao giờ em thấy nó đi ngang nhà phải không?

– Dạ chưa.

– Làm răng mà thấy được, hắn không bao giờ đi ngang qua ngõ nhà em đâu, khi mô chở vợ về xóm chơi là hắn đi đường tắt phía sau không à. Con vợ hắn có bầu rồi.

Thấy Trầm vẫn lặng thinh, chị tiếp:

– Chắc hắn không muốn em thấy, sợ em buồn…

 

Tưởng đâu chỉ là câu nói bâng quơ, người ta đã nên duyên chồng vợ thì có bầu, sanh con, có gì đâu mà sợ Trầm buồn. Vậy mà Trầm lại buồn, lại nhớ mới lạ! Buồn đến nhức nhối tim gan, buồn mãi đến những tháng ngày đói khổ eo xèo. Bởi vài năm sau đó, Trầm cũng đã sang sông. Cô chọn nhầm một con đò chòng chành, tấp vào nơi bến đục. Bến sông nào cũng có bên lở bên bồi. Bến đời của Trầm sao chỉ có lỡ làng đau thương. Khi gừng hết cay, muối hết mặn thì chia tay là điều tất yếu. Cô nuốt nước mắt, âm thầm chịu đựng một mình để nuôi đứa con trong những ngày cùng quẩn.

 

Từ dạo đó, với Trầm, cái hạnh phúc đời thường bỗng trở nên xa xỉ, chỉ cái việc cơm no áo ấm thôi cũng đã là một giấc mơ không bao giờ có thật, đừng nói gì đến chuyện “người tình trăm năm”. Cô chẳng còn tâm trí đâu mà bâng khuâng cho một tình yêu đã mất, một giấc mộng đã tàn hay giận hờn, oán trách người chồng bạc nghĩa đừng nói gì đến việc nhắc nhớ đến một cố nhân như anh. Cô và anh dẩu vẫn sống cùng một thành phố, vẫn hít thở chung một bầu không khí nhưng đường đời thì dường như đã rẻ qua hai lối khác biệt. Thế giới của cô không có tiếng cười, không có những hình ảnh nên thơ “bên anh đọc sách, bên nàng quay tơ…” hay được cùng ai  đó “se sợi chỉ hồng, hát câu ân ái…” Thế giới của Trầm là những đêm một mình thức trắng với con trong bệnh viện, nhìn đứa con dại thoi thóp trong cơn sốt ở phòng cấp cứu, trước ánh mắt vô cảm của những người y tá trực đêm thời bao cấp. Người mẹ trẻ bất lực là Trầm, chỉ biết nhịn ăn, nhịn mặc để dành tiền lo cho con; ước mơ đơn sơ chỉ là cái bình thủy Trung Quốc để chứa nước nóng, dùng pha sữa cho con ban đêm cũng trở thành vời vợi như chuyện đào non lấp biển, đội đá vá trời. Chợ tết hằng năm không còn là dịp tung tăng, nhởn nhơ dạo phố ngắm hoa. Những dịp lễ tết, mãi đến nửa khuya cô vẫn còn bôn ba nơi hàng quán, chỉ biết than vắn thở dài cho một buổi chợ ế, cho nợ nần chồng chất, còn tâm trí đâu mà ngắm mai vàng với thược dược đỏ mỗi độ xuân sang?

 

Một lần chở đứa con gái nhỏ bằng chiếc xe đạp cũ mèm, trên đoạn đường Đống Đa, hai mẹ con đã phải dừng lại nhiều lần vì chiếc xe cứ bị trật xên, Trầm nhớ rõ ràng, hôm đó là ngày mồng bốn tết, thời chưa cấm đốt pháo, ra đường hương vị tết hãy còn với xác pháo khắp nơi, hoa mai thắm vàng rực rỡ, dọc lề đường hãy còn những đám trẻ con tụ tập chơi trò bầu cua, tôm cá. Đang loay hoay, bỗng:

 

– Đứng lên đi Trầm, để anh sửa cho!

 

Trầm nổi gai ốc khắp người khi nghe giọng nói quen thuộc, ấm áp của anh từ sau lưng. Tay chân Trầm lạnh ngắt, cô đứng lên, vịn phía yên sau xe, mồ hôi cô toát ra như người bị sốt rét. Rất thân tình, rất tự nhiên, anh dựng xe mình vào lề rồi ngồi xuống, chăm chú sửa sợi xên xe cho mẹ con cô. Sợi xên xe đã được anh cẩn thận mắc vào nhưng Trầm vẫn chưa mở miệng nói với anh được một lời cám ơn. Quá bất ngờ lại thêm chút tự ti mặc cảm, cô lúng túng đưa cho anh mảnh giấy lau tay và tránh tia nhìn của anh. Anh buột miệng khen:

 

– Con gái Trầm xinh xắn quá, học lớp mấy rồi bé?

 

Trầm không nhớ con bé đã trả lời thế nào, anh tế nhị chẳng hỏi Trầm câu nào về chồng con, hay việc làm ăn. Trầm thì lúng túng không hỏi được một câu xả giao, đại loại như là: “Lâu quá, không gặp?”. Anh vuốt tóc con bé bằng những ngón tay thuôn dài, cái động tác dịu dàng, thân thuộc làm Trầm sắp rơi nước mắt.  Tất cả hành động, cư xử của anh như đã vượt thời gian, vượt không gian trở về với những ngày hai người còn gắn bó, nó tự nhiên như hai người vẫn gặp nhau mỗi ngày, như mối liên hệ giữa anh và cô mười năm nay không hề có một chia lìa. Không biết vì tủi thân hay cuộc gặp gỡ bất ngờ đã làm Trầm xúc động. Cô chợt nhớ rằng giữa hai người còn quá nhiều điều cần nói, cần làm sáng tỏ dẫu thời gian và trái ngang cuộc đời đã khiến Trầm cằn cỗi từ hình hài đến trái tim. Trước khi nổ máy xe, anh đã lì xì con bé một khoảng tiền khá nhiều, hình như là hết tất cả số tiền mà anh có trong túi. Rồi Trầm nghe anh buông một câu, không ăn nhập gì đến giây phút giã từ, như là: “Anh đi nghe” … hay…”Mai mốt gặp lại…”

 

Ánh mắt anh thật đằm thắm, trìu mến khi nói:

– Chợ hoa dạo này… không còn vui phải không Trầm?

 

Kèm theo là tiếng thở dài rất nhẹ làm ruột gan Trầm thắt lại. Câu từ giã, câu hỏi và cũng là câu xác nhận. Cô đạp xe đi, lòng rưng rưng buồn… Tiếng con bé đưa Trầm về hiện tại:

– Má ơi, mình xuống khu triển lãm chụp hình màu nghe má, con có tiền nè!

 

Trầm nghe thêm xót xa, lại một lần nữa cô biết rằng đường đời của cô và anh đã chia hai hướng, như định lý về hai đường thẳng song song.

 

Hai đường thẳng song song thì dẫu kéo dài đến vô tận cũng chẳng bao giờ gặp nhau. Mối liên hệ giữa anh và Trầm cũng thế, bởi sau đó vài năm, Trầm cùng gia đình và đứa con gái rời Đà Nẵng, một cuộc sống mới đang đón chờ mẹ con cô.

 

Trầm rời quê hương, lòng mang nặng những ưu phiền chưa được giải tỏa. Đêm trước ngày rời thị xã, Trầm và Kim đi lang thang từ Ngã Ba Cai Lang xuống phố, dọc theo con đường Hùng Vương, người và xe cộ vẫn tấp nập. Đi ngang qua một tiệm bán TV, đèn điện còn sáng trưng, nhấp nha nhấp nháy, Kim cười:

 

– Tới tiệm của anh Sơn rồi nè, ghé vô thăm người xưa không?

 

Trầm hối hả kéo tay Kim lẹ làng bước qua bên kia đường. Không dưng cô muốn chạy trốn. Đêm cuối cùng ở Đà Nẵng Trầm trở lại là một con bé bối rối, ngại ngùng mỗi khi gặp anh, làm như mình là người có lỗi trong chuyện hai đứa chia tay. Dù đã nhiều lần thấy Trầm khóc rấm rức, thương Trầm, con nhỏ Tuyết đã không tiếc lời “ Hứ, lão Sơn đã cưới vợ nhà giàu rồi còn bày đặt giữ hết kỷ vật, cho ra vẻ tình nghĩa, ta nói rồi, mi chừa hết mấy ông Huế ra nghe, khi mô cũng… mạ tui… mạ tui… quên đi!” Nghe con bạn vì xót xa cho mình mà đay nghiến người ta một cách chủ quan, Trầm chợt bật cười, nhớ câu hát “Khi cố quên là… khi lòng nhớ thêm”.

 

Nơi Trầm đến là một xứ sở xa tít bên kia bờ đại dương, mới đó mà đã mười sáu năm. Khoảng thời gian không biết có đủ để Trầm “quên” như lời Tuyết căn dặn? Nhỏ Kim sau đó cũng trùng phùng với gia đình nó ở đây, hai đứa bạn gặp nhau khi mùa thu cuộc đời đã cận kề. Chuyện xưa được kể lể nhiều hơn là bàn chuyện ngày mai. Thỉnh thoảng Kim cũng nhắc với Trầm về anh và những mối thâm tình với ông bạn già này.

 

Năm ngoái Kim về thăm quê nhà, con nhỏ gọi cho Trầm từ Đà Nẵng, Trầm nhìn số điện thoại của Kim mà nghe giọng ai, lạ hoắc:

 

– Biết ai đây hông?

Trầm ngớ ngẩn:

– Dạ, xin lỗi, ai vậy?

– Nhận không ra hả? Anh đây!

Trầm vẫn im lặng cố moi trong trí nhớ, người bên kia tiếp:

– Anh, Sơn đây mà! Trầm khoẻ không?

Cô hồi hộp:

– Dạ, khỏe.

Trầm vừa nói chuyện với anh, vừa rủa thầm con bạn quỷ quái, đã không chịu làm một màn giới thiệu sơ khởi, để Trầm… quê một cục. Trong khi anh vẫn vậy, anh cho biết lần nào Trầm về Đà Nẵng anh cũng có nghe nói, biết, nhưng lúc đó Trầm đã đi lại rồi. Hai đứa như chơi trò cút bắt. Anh cho Trầm số điện thoại để liên lạc. Câu nói sau cùng của anh làm Trầm nao nao: “ Chừng nào Trầm về Đà Nẵng, nhớ cho anh gặp một lần, hình như cả gần hai mươi năm rồi, anh chưa gặp Trầm, kể từ cái lần ra tết, gặp em chở con đi chỗ đường Đống Đa, sau đó là em đi luôn, nhớ không?”. Giọng nói của anh nhẹ như hơi thở đã nhiều lần làm Trầm xốn xang, giờ đây như đã vượt ngàn trùng, vượt cả khoảng thời gian hơn hai mươi năm, Trầm nghe mà điếng người, buốt tận tim. Trầm nhớ chứ, tất cả như là một cuốn phim từ từ hiện ra làm cô thờ thẩn cả ngày, cuốn phim của một câu chuyện tình buồn, không có đoạn kết.

 

Năm nay Tết đến hơi muộn vì có tháng nhuần, đã mười sáu lần Trầm đón xuân nơi quê hương mới với tâm hồn hoài niệm. Dường như khi tha phương người ta luôn mang theo những hình ảnh, kỷ niệm về quê hương trong lòng. Những bánh mứt, những mai vàng, những bao lì xì, những câu đối đỏ với bánh chưng xanh được nhắc nhở nhiều. Riêng Trầm thì cứ mơ về một buổi chợ hoa đêm cuối năm. Nhỏ Kim bảo, xem hình mấy đứa bạn bên nhà gởi sang trên web, chợ hoa năm nay không thấy thược dược mi ơi! Giọng con bạn nghe có chút ngậm ngùi. À, thì ra người xưa của nó thích chưng hoa thược dược đầu năm.

 

Nhắc đến chợ hoa, Trầm cầm điện thoại, định gọi anh để chúc tết. Lòng cô cứ băn khoăn, có phải cô muốn tìm lại chút ấm áp khi đông tàn, hay muốn khơi lại chút dư hương của một cuộc tình đã mất, hay muốn kể với anh những chuyện mà ngày xưa cô chưa nói, hay muốn hẹn đến một kiếp mai tương phùng?

 

Không, Trầm chỉ muốn tìm lại một mùa xuân, một thời óng ả hạnh phúc đầy kỷ niệm mà tháng năm và những khắc nghiệt của cuộc đời tưởng chừng đã làm người ta lãng quên.

 

Cô ngần ngừ rồi đặt cái điện thoại xuống. Bên ngoài, tiếng chim ríu rít trên những rặng thông già của khu rừng nhỏ phía sau nhà cô, nghe rộn rã và mây trắng vẩn lãng đãng trên bầu trời.

 

Trầm biết rằng, mùa xuân trong dĩ vãng bao giờ cũng đẹp, cũng nên thơ nhưng sẽ chẳng bao giờ quay trở lại.

 

Nguyen Dieu Anh Trinh

 

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Uncategorized. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s